Tâm sự của một nàng dâu người Úc về thói quen xấu của người Việt

Tâm sự của một nàng dâu người Úc về thói quen xấu của người Việt

Là cô gái người Úc, sau khi yêu và cưới chồng người Việt Nam, tôi về Việt làm dâu. Cái tên "dâu tây" cũng từ đó mà theo tôi. Làm dâu ở Việt Nam, tôi có thời gian quan sát và biết thêm rất nhiều thói quen xấu của người Việt. Những thói quen ấy càng bộc lộ rõ hơn trong những ngày tết.

Theo đó, những ngày tết đến, mấy chị em dâu bên chồng tôi thức từ 3 giờ sáng cùng với mẹ chồng làm cơm, làm cỗ tiếp đãi họ hàng những ngày Tết. Tôi vốn không quen thức giấc vào giờ đó nên cứ mặc họ, ôm chồng ngủ tiếp đến sáng sớm hôm sau. Có lẽ cũng chính vì sự mặc nhiên này của tôi mà họ gọi tôi cái tên là "dâu tây".

Ở nhà chồng tôi, dâu tây cũng dễ được bỏ qua, nhưng nếu là một chị em dâu khác mà giờ đó chưa dậy sẽ bị bóng gió là "lười chảy thây", mẹ chồng có khi còn không bằng lòng.

Thậm chí có không ít nàng dâu vì để vừa lòng mẹ chồng, không muốn nhìn thấy sự mặt nặng mày nhẹ của bà mà cố gắng dậy từ sớm chứ thực ra họ không muốn làm công việc này.

Còn với tôi, tôi tin rằng việc đày đọa bản thân như vậy chỉ để chứng minh mình đảm đang tháo vát hay để người khác hài lòng là điều không cần thiết.

Thế nên những ngày tết, phụ nữ trong nhà sẽ bận với các công việc làm cơm nấu cỗ, dọn cỗ, phục vụ khách khứa đến nhà dùng cơm. Khi ăn họ chỉ toàn được ngồi mâm dưới với đám trẻ con hoặc đàn bà với nhau. Họ nhấp nha nhấp nhổm vừa ăn vừa chạy đi phục vụ cho đám đàn ông. Cái gì cũng đến tay phụ nữ từ lấy thêm đồ ăn, lấy nước mắm và đủ cái... Tôi nghĩ thói quen này thật xấu xí.

Lẽ ra những bàn tiệc kia nên có đàn ông phụ nữ ngồi bên nhau, và phụ nữ được nhận lời cảm ơn, sự trân trọng về bữa cơm rất công phu họ đã nấu. Họ thậm chí nên được người đàn ông phục vụ, chăm chút lại, thế mới đúng là ngày đoàn viên, vui vẻ.


Sống ở Việt Nam, những bữa cơm trở thành nỗi kinh hoàng của tôi khi mẹ chồng chưa xong bữa này đã lên kế hoạch cho bữa sau. Và cũng vì thế mà các nàng dâu lại bắt đầu dậy sớm. Thế nên những ngày tết là ngày phụ nữ cắm mặt vào bếp.

Không chỉ mỗi thói xấu trên, ở Việt mọi người còn có thói quen xấu là nhậu. Đàn ông Việt xấu kinh khủng khiếp trên bàn nhậu.

Những lúc nhậu, mặt mũi nham nhở, đỏ tưng bừng, họ nói chuyện vô nghĩa vì rượu nói chứ họ không nói, họ chuốc nhau và uống để nâng cao sĩ diện.

Trên bàn tiệc, đàn ông ép nhau bằng những lời khích tướng hoa mỹ, hả hê khi ép được nhau uống, nếu ai có từ chối thì bị cho là không "hết mình", không nể mặt người mời rượu.

Thế mới thấy, số đàn ông Việt nhập viện cấp cứu vì bia rượu những ngày tết lên đến hàng nhìn. Rượu vào có khi còn đánh nhau.

Rồi ngày tết, gia đình quây quần, gặp gỡ họ hàng hàn huyên không thấy mà chỉ là tụ tập nói xấu nhau. Biết bao nhiêu chuyện được mang ra bình phẩm. Tôi thấy như vậy thật không nên vì đó là chuyện riêng tư của từng gia đình chứ không phải là "món nhậu" trên bàn nhậu.

Khi mới sang đây tôi rất thích văn hóa lì xì của quê hương chồng trong ngày Tết. Nhưng sự thích thú nhanh chóng biến thành mất hứng khi tôi chứng kiến có những bà mẹ già tranh thủ gặp con này nói xấu con kia, trách móc nó không mừng tuổi mình hoặc mừng tuổi không nhiều. Rồi mang ra so sánh.

Tôi chợt nhận ra, quê chồng có nhiều người thân thiện, hiếu khách nhưng cũng còn nhiều điểm xấu kém văn minh. Mỗi lần như thế, chồng tôi lại cười gọi tôi là "dâu tây" - như cách rất nhiều người Việt đã ứng xử lại với tôi mỗi khi tôi cư xử khác họ...

Tin cùng chuyên mục
Tin mới nhất